Bản xem trước công khai.
Man Cốt ngơ ngác ngồi dậy, nghiêm túc suy nghĩ một lát, xác nhận đây không phải là mơ.
Lý do rất đơn giản, hắn không thể nào nằm mơ kiểu này được.
“Hai vị sư huynh, lúc trước đệ không hiểu quy tắc quan trường nên mới đắc tội Lư quận thủ, khiến ông ta luôn nhìn đệ không vừa mắt, nhưng cũng không thể vì chuyện này mà bắt người ta chứ?”
Mạnh Cảnh Chu giơ ngón tay cái lên, ra hiệu cho Man Cốt cứ yên tâm: “Chúng ta đều làm việc theo quy chương chế độ, là bản thân quận thủ có vấn đề.”
Man Cốt thở phào nhẹ nhõm, cũng phải, hai vị sư huynh đều là người giữ quy củ, sẽ không vì tư lợi mà bắt người bừa bãi.
Hắn nhớ mình mời hai vị sư huynh đến giúp là để bắt quỷ, qua một đêm mà bắt luôn cả cấp trên, vậy đáp án đã quá rõ ràng.
“Hóa ra là Lư quận thủ đang giở trò quỷ sao?”
Không hổ là hai vị sư huynh, ngay trong ngày đã giải quyết được vấn đề khiến hắn đau đầu suốt ba tháng.
“Cũng không hẳn, là khi hai bọn ta trực đêm thì tình cờ gặp phải tổ chức phi pháp, lần theo manh mối mới phát hiện Lư quận thủ luôn bao che cho tổ chức này.” Lục Dương nói.
“Hóa ra là vậy.” Man Cốt gật đầu.