Bản xem trước công khai.
Hổ Khiếu Võ Quán là do Mộ Dung đại gia tự tay xây dựng, ông thuộc nằm lòng từng viên gạch viên ngói nơi đây.
Rõ ràng võ quán vẫn y như cũ, sao ông cứ thấy có chỗ nào đó không đúng lắm nhỉ?
Thôi bỏ đi, Mộ Dung đại gia có thể tu luyện tới Kim Đan kỳ đều nhờ vào tính cách phóng khoáng, chuyện gì nghĩ không thông thì đừng nghĩ, đừng làm khó chính mình.
“Đại gia, con và lão Mạnh đã bàn bạc với nhau, cảm thấy cũng đã đến lúc chúng con phải rời đi rồi.” Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu đến từ biệt Mộ Dung đại gia.
Mặc dù họ vẫn muốn tiếp tục dạy học ở võ quán, nhưng Mộc Tuyết Thành đã xảy ra chuyện lớn như vậy, xét cả tình lẫn lý đều nên về tông môn báo cáo, hơn nữa cũng chỉ có hai huynh đệ họ mới biết rõ toàn bộ sự tình.
Hơn nữa, giờ đây người ở Mộc Tuyết Thành đều đã biết thân phận của hai người, tiếp tục ở lại đây chỉ tổ gây thêm phiền phức cho Mộ Dung đại gia.
“À, sắp đi rồi sao?” Mộ Dung đại gia thoáng buồn, dù đã biết thân phận của hai người Lục Dương, nhưng ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng ông vẫn là thầy Lục và thầy Mạnh.
“Chúng con sẽ quay lại thăm người.”
Mộ Dung đại gia lắc đầu cười, ông nhìn rất thoáng: “Ta có gì mà thăm, hai đứa đều là người bận rộn, có lòng là tốt rồi.”
Ông đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt thất vọng của đám học trò sau Tết khi phát hiện thầy giáo đã biến mất, đến lúc đó ông sẽ tìm cách an ủi chúng vậy.