Bản xem trước công khai.
Thấy khóe miệng Lục Dương nhếch lên một nụ cười, Dương Không Động bỗng thấy sống lưng lạnh toát.
Nụ cười này kiểu gì cũng chẳng giống người tốt!
Vấn Đạo Tông chẳng phải được xưng tụng là đứng đầu trong năm đại tiên môn của Đại Hạ, là thủ lĩnh của chính đạo sao, đây mà là thiên kiêu do Vấn Đạo Tông bồi dưỡng ra ư?!
Lục Dương cười gằn tiến lại gần Dương Không Động, không biết đã thi triển pháp thuật gì, trước mắt Dương Không Động bỗng tối sầm, chẳng nhìn thấy gì nữa.
Bách tính thành Mộc Tuyết nhìn thấy rõ mồn một, vừa rồi đột nhiên xuất hiện một đôi bàn tay to lớn hơn cả thành Mộc Tuyết, hai tay đan chéo, bao trùm lấy Dương Không Động.
Dương Không Động nhận ra không ổn, muốn thoát khỏi nơi này, liên tiếp bắn ra mười mũi tên Hàn Băng Phá, muốn xé toạc một lỗ hổng, nhưng đôi bàn tay này ẩn chứa không gian chi lực, bất kỳ chiêu thức tấn công nào cũng đều bị bàn tay chuyển dời sang không gian khác.
“Đáng chết, là Chưởng Trung Càn Khôn!” Dương Không Động nhận ra đại thần thông nổi danh lẫy lừng thời thượng cổ này, đáng tiếc đã quá muộn.
Lục Dương chắp hai tay lại, đôi bàn tay khổng lồ bao trùm Dương Không Động cũng khép lại, hai bàn tay biến mất, lộ ra một lớp xác ve vàng, to chừng một người, xác ve vàng vỡ vụn, Dương Không Động mình đầy thương tích bay ra.
Dù hắn dùng Kim Thiền Thoát Xác né được phần lớn đòn tấn công, nhưng vẫn bị thương không nhẹ.
Chiêu Kim Thiền Thoát Xác này trong thời gian ngắn chỉ có thể thi triển ba lần, hiện tại hắn đã dùng hai lần rồi.