Bản xem trước công khai.
“Nói cho ta biết, vật đó các ngươi tìm thấy ở đâu, ta có thể cân nhắc lưu lại cho các ngươi một con đường sống.” Dương giáo chủ thong thả nói.
Hắn đã tốn bao nhiêu tâm huyết mới có được tin tức, rằng có kẻ tìm thấy vật nghi là truyền thừa của Lãnh Ngưng Hương ở gần Mộc Tuyết Thành, mà cánh tay trái của hắn chắc chắn nằm trong số vật tùy táng của nàng.
Chỉ cần biết nơi chôn cất Lãnh Ngưng Hương, hắn có thể tìm lại cánh tay trái của mình.
Nhưng hắn vẫn luôn không tìm thấy. Cửu U Giáo và Diệu Dương Giáo mới đến Cực Bắc Chi Địa bao lâu mà đã tìm được cánh tay trái của hắn, chắc chắn bọn chúng biết truyền thừa của Lãnh Ngưng Hương ở đâu.
“Vật gì cơ?” Mộ Bạch Y và Trì giáo chủ đang chuẩn bị ra tay đều ngơ ngác không hiểu gì.
“Giả vờ cũng giỏi đấy, xem ra hai người các ngươi đều không muốn sống nữa rồi!” Dương giáo chủ sa sầm mặt mày, đúng là không thấy quan tài không đổ lệ.
Mộ Bạch Y cảm thấy họ Dương này đúng là đồ thần kinh. Mà cũng phải, người của Vô Tình Giáo đều là kẻ điên, họ Dương là đầu sỏ Vô Tình Giáo, nói năng điên khùng cũng là chuyện bình thường.
Hắn nén cơn giận muốn chửi thề, cùng Trì giáo chủ đồng loạt ra tay.
“Cùng lên!”
“Kim Ô Chân Viêm!” Trong mắt Trì giáo chủ bay ra vô số Kim Ô hóa thành từ Kim Ô Chân Viêm, tựa như Kim Ô tái thế, sống động như thật.