Bản xem trước công khai.
“Lục lão sư tạm biệt.” Sau khi tan học, đám học sinh tụm năm tụm ba rủ nhau về nhà, mỗi người đi ngang qua cổng đều liếc nhìn vị kiếm khách mặc đồ đen đang ngồi trong góc, tồn tại cực kỳ mờ nhạt.
Đợi đám học sinh đi hết, Tuyết Thập Lâu mới lên tiếng.
“Lục đạo hữu, huynh thật là có nhã hứng nha.” Tuyết Thập Lâu nín nhịn nửa ngày mới thốt ra được câu này.
Kiếm tu thường không giỏi ăn nói, Dữ Ngữ Đạo Nhân và Lục Dương là hai ngoại lệ.
Tuyết Thập Lâu thực sự không biết phải nói gì, dạy một đám học sinh quyền pháp ở võ quán, xem chừng đám học sinh còn chưa biết thân phận của Lục Dương, nếu không cũng chẳng phản ứng nhạt nhẽo như vậy.
Dạy chúng nó làm gì, dạy ta này, võ quán các người một tiết học bao nhiêu tiền, ta cũng đăng ký!
“Trải nghiệm cuộc sống chút thôi, ta nghe nói Tuyết đạo hữu ở Cực Bắc Chi Địa danh tiếng không nhỏ nhỉ.” Lục Dương trêu chọc.
Hồi ở đại điển Vấn Kiếm của Kiếm Lâu, Tuyết Thập Lâu ở Cực Bắc Chi Địa mới chỉ là tiểu hữu danh khí, vài năm không gặp, không ngờ Tuyết Thập Lâu ở Cực Bắc Chi Địa lại nổi tiếng đến mức này, còn có danh xưng là người có thiên phú kiếm đạo đệ nhất Cực Bắc Chi Địa.
Tu vi Hóa Thần hậu kỳ, thiên phú này đúng là có thể đi ngang ở Cực Bắc Chi Địa, dù gặp phải đối thủ cấp Đại Yêu Vương, muốn bình an thoát thân cũng không thành vấn đề.
“Đều là người đời tung hô thôi, còn xa mới bằng Lục đạo hữu.” Tuyết Thập Lâu biết mình chỉ có danh tiếng ở Cực Bắc Chi Địa, ra khỏi nơi này thì còn ai biết mình là ai.