Bản xem trước công khai.
“Đại đương gia, nhị đương gia, hai người về rồi... sao không thấy ai vậy?”
Vân Mộng Mộng chạy từ tổ miếu ra, thấy bên ngoài chỉ có mỗi Ngao Linh và Khương Liên Y đứng đó.
“Kỳ lạ, rõ ràng muội nghe thấy tiếng của nhị đương gia mà. Ngao Linh tỷ, Liên Y tỷ, hai tỷ có thấy đại đương gia và nhị đương gia đâu không?”
Khương Liên Y lộ vẻ khác lạ, có chút không biết phải trả lời thế nào, suy nghĩ một hồi mới chậm rãi nói: “Hai người họ hình như tư bôn rồi.”
“?”...
“Phật quốc có nơi nào lạnh thế này sao?” Đúng lúc Lục Dương đang thắc mắc, chợt nhận ra dưới chân mình trống rỗng, là vực sâu vạn trượng với băng nhọn tua tủa.
Hắn theo bản năng muốn bay lên, nhưng phát hiện tiên khu đã biến mất, căn bản không thể bay được.
“Tiên tử, chuyện này là sao, ta rời khỏi Phật quốc rồi ư?!”
“Ừm, xem ra sau khi ngươi thành tiên, khoảng cách mà Chỉ Xích Thiên Nhai có thể vượt qua đã xa hơn rồi, một bước là bước ra khỏi Phật quốc luôn.” Bất Hủ Tiên Tử bình thản giải thích.
“Người ngươi rời khỏi Phật quốc, nhưng tiên khu lại không rời được, nên mới thành ra thế này đấy.”