Bản xem trước công khai.
Lục Dương tâm địa thiện lương, nhìn ra Thanh Hà đang cố gồng mình. Tuy hai người có quan hệ cạnh tranh, nhưng dù sao cũng là đồng liêu cùng triều, cũng không cần thiết phải làm cho quan hệ căng thẳng đến mức này.
Chàng có lòng tốt an ủi vài câu, nhưng tiền bối Thanh Hà dường như lại càng đau lòng hơn.
Tình chủ tớ sâu nặng, nhìn thấy Tiên Tử chỉ còn lại tiên hồn nên mới đau lòng mà.
Lục Dương cảm thán, loại tình cảm này chàng chưa từng có, từ ngày đầu tiên quen biết Tiên Tử, nàng đã ở trạng thái tiên hồn rồi, giờ chàng cũng thành quen.
Lục Dương xưa nay thành thật, không đích thân cảm nhận được thì sẽ không nói mấy câu kiểu như "Tiền bối Thanh Hà, ta hiểu ngươi."
Xem ra sau này Tiên Tử vẫn nên ở trong không gian tinh thần thôi, chuyện ngưng tụ tiên khu đừng nhắc lại với tiền bối Thanh Hà nữa, tránh để bà ấy nhớ lại chuyện đau lòng.
“Quả nhiên là tương lai không thể nào xảy ra.” Lục Dương nói, cảm thấy mình đúng là suy nghĩ nhiều quá.
“Đại đương gia, nhị đương gia, hai người xem, đây là linh quả con nuôi trồng theo cách tiền bối Thái Vi dạy!”
Vân Mộng Mộng lướt qua Thanh Hà, chạy lon ton đến trước mặt Lục Dương, xòe bàn tay nhỏ ra, lộ ra mấy quả màu vàng nhạt.
“Đây là?” Lục Dương nhìn thứ này, trông giống như Bất Hủ Tiên Quả.