Bản xem trước công khai.
Phỏng đoán của Thanh Hà không phải không có lý.
Thời thượng cổ, nàng phụ trách tổ chức các tín đồ của Bất Hủ Tiên Tử, cần xử lý vô số việc lớn nhỏ, ví dụ như tuyên truyền sự vĩ đại của Bất Hủ Tiên Tử với thế nhân, đúc tượng, dẫn dắt tín đồ cầu nguyện mỗi ngày, vân vân.
Mỗi khi báo cáo kết quả công việc với Bất Hủ Tiên Tử, nàng đều lược bỏ những chuyện vặt vãnh, chỉ chọn việc quan trọng mà nói để tiết kiệm thời gian cho đại nhân, giúp đại nhân có thời gian vui chơi.
“Báo cáo công việc của Mạnh gia viết không ổn, chỗ này đáng lẽ phải dùng chữ nhỏ chú thích tên các tổ chức còn lại mới đúng.”
Lục Dương chỉ ra thiếu sót của cuốn sổ nhỏ, nếu là hắn thì chắc chắn sẽ không xuất hiện sơ hở như vậy.
Suy cho cùng vẫn là thái độ của Mạnh gia không tốt.
Hắn Lục Dương phục vụ tiên nhân, vị tiên nhân này còn là hoàng đế khai quốc, đúng như câu “bên vua như bên hổ”, đương nhiên hắn phải cung kính với tiên nhân, trong sinh hoạt và công việc tuyệt đối không để xảy ra tì vết.
“Đúng là vậy.”
Thanh Hà gật đầu, thời thượng cổ nàng cũng làm như thế, tuy không báo cáo cho đại nhân, nhưng nàng sẽ ghi chép lại quá trình làm việc, nếu ngày nào đó đại nhân hứng thú muốn kiểm tra công việc thì vẫn có thứ để tra cứu.
Vấn đề duy nhất là đại nhân chưa bao giờ có hứng thú cả.