Bản xem trước công khai.
Ý thức của Lục Dương và Bất Hủ Tiên Tử đồng thời trở về Phật Quốc.
“Hửm? Đây là đâu?”
Lục Dương phát hiện mình đang ở trong một ngôi miếu đổ nát, bản thân thì đang ngồi xếp bằng trên đài sen, tay bắt ấn hoa sen, trông chẳng khác nào một pho tượng Phật.
Bên ngoài còn có tiếng mưa rơi tí tách.
“Á, Thiếu giáo chủ tỉnh rồi?” Kim Thái Vi vẫn luôn túc trực bên cạnh Lục Dương, thấy hắn cuối cùng cũng tỉnh lại liền chạy ra ngoài gọi mọi người vào.
Đầu óc Lục Dương hơi mơ hồ, hắn nhớ mang máng ba ngày trước khi bị Man Cốt triệu hoán đi, lúc mới đến Phật Quốc xung quanh toàn là sa mạc, vậy mà mới chớp mắt ba ngày, sao hắn lại bị chuyển đến ngôi miếu này rồi?
Hơn nữa, đây là miếu gì vậy?
“Tỉnh rồi à?”
“Ồ, ngôi miếu này thú vị đấy.” Bất Hủ Tiên Tử bay ra, thích thú đánh giá ngôi miếu, người xây dựng nơi này cũng khá là có ý tưởng.
“Nhị đương gia tỉnh rồi?”