Bản xem trước công khai.
Xuất bản báo chí dù sao cũng là chuyện lớn, không phải mình Lục Dương muốn quyết là được. Dù Lục Dương đã lo liệu ổn thỏa các khâu, nhưng vẫn cần Đại sư tỷ gật đầu mới xong.
“Báo chí? Ý tưởng hay, ta ủng hộ.” Vân Chi chỉ thoáng nghĩ đã hiểu ngay tầm quan trọng của báo chí, đây chính là kênh tuyệt vời để khai mở dân trí, truyền bá tri thức.
“Có cần dùng đến năng lực sao chép của Quan Sơn Hải không? Để ta đi đe dọa hắn.” Vân Chi hỏi, nàng cũng nghĩ đến việc Quan Sơn Hải đóng vai trò then chốt trong khâu sản xuất báo.
Trong ấn tượng của nàng, Quan Sơn Hải là một tù nhân cực kỳ cứng đầu, đánh thế nào cũng không chịu khai.
“Quan Sơn Hải đã đồng ý giúp rồi ạ.”
Vân Chi ngạc nhiên gật đầu: “Cũng biết điều đấy, vậy thì đỡ việc rồi.”
“Thế tên báo đã nghĩ ra chưa?”
“Xét thấy đây là lần đầu chế tác và phát hành, chưa biết dân chúng phản ứng thế nào với nội dung, không nên ra quá nhanh, tạm định mỗi tháng một kỳ, tên báo là Tu Tiên Nguyệt Báo thế nào ạ?”
Lục Dương còn phải dựa vào phản hồi của dân chúng để điều chỉnh nội dung cho phù hợp với nhu cầu.
Vân Chi không có ý kiến gì, trình độ đặt tên của tiểu sư đệ xưa nay vẫn vậy, không cần khắt khe làm gì.