Bản xem trước công khai.
“Vậy tiên thân của ngài đã đúc tạo xong xuôi rồi sao?” Lục Dương hỏi. Tiên khu mà Tuế Nguyệt Tiên ngưng tụ suốt ba mươi vạn năm qua, cảm giác còn mạnh mẽ hơn tiên khu mà hắn tạm thời ngưng tụ rất nhiều.
“Mới đúc tạo xong hơn mười năm trước thôi.” Tuế Nguyệt Tiên cười đáp, hiện tại chính là thời kỳ đỉnh phong nhất của ngài.
“Vậy ngài có quen Đường Truyền Võ không?”
“Đường Truyền Võ? Ồ, là đứa trẻ mà ta thấy trong tương lai có khả năng gặp phải tử kiếp, nên ta đã ban cho nó năng lực hồi quy thời gian.”
“Để thăm dò phản ứng của kẻ đứng sau màn?” Lục Dương lại hỏi.
Tuế Nguyệt Tiên nhìn Lục Dương đầy kinh ngạc, rồi lộ ra ý cười: “Không tệ.”
“Tuy lúc đó ta không nhìn rõ kẻ nào đã đánh lén mình, nhưng kẻ đứng sau màn cũng không biết rốt cuộc ta có nhìn rõ hay không.
Vì vậy ta tặng cho Đường Truyền Võ năng lực hồi quy thời gian, để báo cho kẻ đó biết ta vẫn còn sống. Kẻ đứng sau màn tất nhiên sẽ muốn tìm ta, trong lúc vội vàng biết đâu sẽ lộ ra sơ hở.”
Lục Dương thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Trước đó khi suy đoán về người sử dụng Tuế Nguyệt Đạo Quả, hắn đã nghĩ người đó đang thông qua Đường Truyền Võ để nhắn nhủ kẻ đứng sau màn.
Nhắn nhủ điều gì? Chính là Tuế Nguyệt Tiên đang nói với kẻ đứng sau màn rằng: Ta vẫn còn sống.