Bản xem trước công khai.
“Bí cảnh sao? Xem ra phải tìm cách vào đó một chuyến.” Lục Dương tự nhủ, Nhị sư huynh đã điều tra ở Phật Quốc lâu như vậy, không thể nào không thu hoạch được manh mối hữu ích nào.
Vừa hay Tâm Định đủ tư cách.
“Đệ có cách?”
“Thanh Phong Kiếm có một tiểu thế giới, đệ trốn trong đó thì không ai tìm ra được. Ở Tây Thiên Tự đệ quen một tiểu hòa thượng, vừa hay có thể để tiểu hòa thượng đó mang đệ vào bí cảnh.”
“Thế thì đúng lúc quá.” Diệp Tử Kim cười nói.
Hắn vẫn luôn đau đầu không biết làm sao để vào bí cảnh, đang cân nhắc xem có nên nhập hồn vào tiểu hòa thượng nào đó hay không, không ngờ tiểu sư đệ lại hành động nhanh hơn mình một bước.
Trong thư, Đại sư tỷ luôn miệng khen ngợi tiểu sư đệ không ngớt, còn nhấn mạnh về vận may của đệ ấy.
Con mắt nhìn người của Đại sư tỷ vẫn chuẩn xác như mọi khi.
“Bí cảnh khi nào mở?”
“Chắc còn hai tháng nữa.”