Bản xem trước công khai.
Diệp Tử Kim vừa thốt ra lời này liền thầm kêu không ổn.
Kể từ khi ngưng kết Âm Dương Kim Đan, hắn đã mắc phải cái tật xấu này, dù sau này có toái đan thành anh, hóa thành Nguyên Thần, hay Nguyên Thần Hợp Thể cũng chẳng ăn thua.
Tất nhiên, điều này cũng có liên quan đến tính cách của hắn, nhưng không đáng kể.
Vì bản thân thường có những lời lẽ kinh người, dẫn đến không ít sự đố kỵ, kẻ gào thét đòi giết hắn cũng không phải là ít. May mà hắn chạy nhanh, nên mới sống sót đến tận bây giờ.
Hắn đến Phật Quốc lịch luyện, những bản lĩnh khác không bàn, riêng bản lĩnh chạy trốn thì tiến bộ trông thấy, ngay cả Sư Phụ hắn khi ở Hợp Thể trung kỳ cũng không chạy nhanh bằng hắn.
Vấn đề là đối mặt với Độ Kiếp kỳ, chạy nhanh còn có ích gì không?
Không đúng, không đúng, không thể nghĩ như vậy. Đối phương dù sao cũng là tiền bối cao nhân, chắc sẽ không chấp nhặt với một tiểu bối như mình... nhỉ?
“Tiền bối?” Diệp Tử Kim thử thăm dò gọi một tiếng.
“Sao thế?” Minh Hoài đại sư ngẩng đầu, thần sắc như thường, không thấy có gì khác lạ.
Diệp Tử Kim thở phào nhẹ nhõm, không hổ là tiền bối cao nhân, tâm tính này quả nhiên khác hẳn mấy vị trưởng lão kia.